Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

Biển và Thuyền


                        Văn Thành                                                                    
Biển ngàn đời vẫn vậy
Vẫn dịu hiền, êm nhẹ như tiếng hát ru
Biển có lúc nổi sóng mịt mù
Như bực mình nổi cơn thịnh nộ
Em yêu ơi ! đừng giận hờn vô cớ
Hãy dịu hiền như sóng biển ru
Hãy làm gió nam non để thuyền anh ra biển lớn
Nếu có giận hờn vô cớ
Đừng nổi cơn thịnh nộ để thuyền anh rạn vỡ giữa biển khơi
Em yêu ơi ! biển ngàn đời vẫn vậy
Biển và thuyền vẫn mãi mãi gần nhau
Dù đến tận kiếp sau thuyền vẫn không rời biển
Và biển vẫn lưu luyến thuyền chẳng chịu sống lẻ loi
Nếu biển mồ côi thì đó là biển chết
Thuyền cô đơn sự sống chắc không còn
Em đã cùng anh, đi đến cuối cuộc đời
Như lòng chung thủy chết chưa thôi
Chúng ta yêu nhau đừng mong hồi kết thúc
Như biển thuyền lưu luyến mãi bên nhau
Chúng ta yêu nhau còn mong gặp kiếp sau
Thì tình yêu mới là vĩnh cửu…
    

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét