Bùi Văn Thành
Mỗi tang non thấy mình già đi
trước tuổi
Thấy cuộc đời ngắn lại nửa
gang tay
Tuổi năm mươi qua hết hai
phần ba ngày
Phần còn lại thấy sao mà ngắn
ngủi
Ta đã từng tiễn đưa trăm linh
hồn về sông núi
Những tang non đau đáu trái
tim mình
Vẫn biết rằng ai cũng về cõi
tâm linh
Sao thương quá những linh hồn
thơ trẻ
Sao thương quá những thanh
niên mạnh khỏe
Mẹ đau lòng vật vã khóc
thương con
Vẫn biết rồi ai cũng về với
núi non
Về với tổ tiên thành người
thiên cổ
Ta không thể tin vào duyên số
Bởi sự cố giao thông, bệnh
tật, chiến tranh … đâu phải do trời
Tất cả đều do con người
Con người … con người…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét