Bùi Văn Thành
Lâu quá, hôm nay, chiều thứ bảy, vừa ăn cơm xong, tôi đến nhà anh Hai tôi chơi. Thực ra thì đến thăm chị dâu và mẹ tôi rồi hỏi thăm việc học hành các cháu ra sao, nhất là thằng cháu trai thi đại học như thế nào. Đã 18 giờ hơn mà anh tôi đi chơi chưa về, chắc là có độ gì rồi. Tôi đoán là như vậy. Vì vừa mới hôm qua, trong cuộc nhậu, có một cô hẹn với anh tôi.
- Sao chị không ăn cơm đi ?
-Chờ anh mày về ăn thể. Chị tôi ít khi ăn cơm trước anh tôi chỉ trừ trường hợp anh về quá khuya.
Tôi điện, thì anh tôi bảo nói dùm chị tôi ăn trước đi, anh bận khách, về sau. Tôi đành phải thưa lại với chị tôi như vậy, vẫn biết rằng, chị sẽ không vừa lòng.
- Anh mày lạ thế, không ăn thì điện về nhà một tiếng cho biết chừng.
- Thôi ! Cả nhà ăn cơm đi. Em ngồi đây chơi một ít rồi về.
Chị lấy lồng bàn chụp mâm ra và với giọng vội vã, chị mời tôi ăn cùng lời kể lể….
Sáng nay, vào siêu thị cùng với mấy chị em trong tổ Hoá, ai cũng bảo cá trứng ngon lắm, nhất là làm món nướng, vừa thơm, vừa bổ… Vì đắt quá, 1000 đồng một con nên chị mua 10 con về để cả nhà ăn thử. Hơn nữa, mẹ gần 80 tuổi rồi mà chưa biết món cá đặc sản này. Em ăn cơm rồi thì ăn cá với bánh tráng cho vui. Mẹ tôi cũng giục tôi ngồi vào bàn. Còn cháu Hiền thì cầm đũa đang chờ, miệng chắp chắp, không dám gắp, chờ thử món cá lạ lẫm này.
Tôi đành phải nói dối với chị và mẹ là vợ tôi mới hôm qua cũng mua chục con như chị rồi.
Tôi thấy chị tôi gắp riêng ra một chén để cho anh tôi 3 con, rồi đậy lại gọn gàng. Rồi chị gắp cho mẹ, đứa con, xong mới đến lượt mình.
- Ngon. Ngon thật em ạ. Em ăn thử một con đi, Chị tôi nài nỉ.
- Cảm ơn chị. Em no quá.
Thực ra, nếu tôi ăn dù một con thì mẹ hoặc Chị chỉ được một con thôi vì cháu tôi đã ăn đến ba con rồi.
Mới chiều hôm qua, thằng bạn ở Thành phố Hồ Chí Minh về, rồi tình cờ tôi gặp anh tôi trong quán nhậu với một cô bạn gái nhỏ hơn anh tôi chừng hai mươi tuổi. Hỏi thăm thì được biết là cô bạn ở miền Nam. Trên bàn có dĩa cá trứng gần 20 con cùng với rau thơm, một vài lát cà và một đĩa cá mú hấp. Toàn là những đặc sản cả. Biết tôi là em ruột của anh, nên cô gái gắp bỏ vào chén tôi những ba con. Lần đầu tiên ăn loại cá này đúng là ngon thật.
Thủ tục chào hỏi xong, tôi đi vào phía bàn trong ngồi với bạn. Năm phút sau, tôi bưng ly bia đến mời anh tôi thì chỉ thấy trên bàn đĩa cá trứng còn nguyên và nửa con cá mú hấp.
Hỏi thì hai người đã đi...
Đêm hôm đó, tôi không ngủ được. Trong đầu tôi nảy sinh nhiều ý nghĩ. Một là, nói với chị tôi về việc này nhưng lại thấy không ổn. Hai là, nói trực tiếp với anh tôi nhưng lại cũng không dám. Hơn nữa, anh tôi có thua gì tôi đâu, trình độ cũng hơn, địa vị cũng hơn, Phó Trưởng phòng mà, cả uy tín nữa. Trong những đám tiệc thì ảnh nói cả tôi và nhiều người há mồm ra nghe….
Thì ra, lâu nay, tôi nghi oan nhiều cho chị dâu tôi, cho rằng, chị không biết giữ tiền, tiêu xài hoang phí. Bởi vì lương anh gấp đôi lương tôi, lương chị cũng hơn lương vợ tôi, con thì hai đứa, hai bên đều khỏe mạnh như nhau. Còn mẹ thì đã hưởng chế độ chính sách mỗi tháng 850.000 đồng, mà già thì ăn sao hết. Vậy mà, cơ sở vật chất gia đình tôi hơn anh nhiều thứ. Nhà tôi cao và lớn hơn, đầy đủ các tiện nghi, xe cũng đẹp và nhiều hơn, ăn uống đầy đủ hơn, …Gia đình anh cũng cái nhà cấp bốn mà cha mẹ để lại, không sắm sửa gì nhiều, ngay cả tủ lạnh mà thế kỉ 21 rồi vẫn chưa có, vẫn ti vi trắng đen….Hay là anh chị tôi để của chìm?
Một hôm, tôi đang đi dán băng rôn chuẩn bị cho ngày môi trường thế giới vì tôi làm văn hóa thông tin thì tin đồn anh tôi tai nạn xe. Tôi và con tôi chạy đến bệnh viện thì chị tôi và con anh tôi cũng vừa đến. Anh nằm bất tỉnh, ra máu nhiều.Té ra, đến giờ mới biết chị không có tiền. Hai đứa con anh nhìn thì cũng biết chúng thiếu máu, bác sĩ nào dám lấy máu vì chúng gầy quá đi. Thế là, phải lấy máu của tôi và con tôi.
Cơn nguy kịch đã qua. Mặc dù chấn thương sọ não nhẹ nhưng tuổi chưa già chắc sẽ hồi phục được nhưng không biết, nó có liệt bên nào không, hay mất sợi nói nào không, chứ chết thì không rồi.
Ba mươi ngày sau, anh dần dần tỉnh lại, nhận biết được người thân, nghe được tiếng nói, và biết huơ tay làm dấu.
Không một cô gái nào đến thăm anh, kể cả cô gái mà anh chở hôm bị tai nạn ấy, cô gái chỉ trầy sướt nhẹ thôi. Và biệt tích.
Thấy tôi, anh rơm rớm nước mắt, cầm tay tôi thật chặt, mặc dù không nói được câu nào. Tôi biết anh muốn nói gì…Nên tôi động viên, anh yên tâm, nghỉ ngơi đi để mau chóng bình phục.
Vì tai nạn có uống rượu bia nên không được bảo hiểm, gần 20 triệu tiền chụp xiti và máu, thuốc ngoài, mẹ tôi cho một nửa, còn tôi một ít và chị tôi phải chạy vạy thêm.
Nhưng mấy tháng nay, tội nhất là chị dâu tôi, không đêm nào chị ngủ được. Chúng tôi năn nỉ phụ giúp nhưng chị không cho. Khổ nhất là ban đêm, anh mê man, lăn ra mép gường mà giường thì không có vật cản nên chị sợ anh té mà thức suốt. Rồi nhất là khâu vệ sinh. Anh có bệnh đại tràng mãn tính nên rất khổ việc ăn uống. Và phải tập luyện….
Thấy chị mệt, tôi và con tôi đến chăm sóc anh để phụ giúp chị một số đêm. Nhưng tôi làm chưa quen nên anh tôi đau hơn chị làm.
Đoạn, tôi thấy anh nắm tay chị tôi, nước mắt ứa ra, nhìn đăm đăm về chị như thầm cảm ơn, như một lời tạ lỗi. Những ngày qua, nếu không có em chắc anh không còn trên cõi đời này. Trong suy nghĩ miên man, anh ngộ ra, vợ là điểm tựa của cuộc đời mình, là bến đợi của con thuyền sau bao năm rong ruổi, là niềm tin, là sự cổ vũ lớn lao, là…
Nhưng giờ cũng chưa muộn……
Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét