Thứ Tư, 22 tháng 7, 2009

thơ

Phú Yên quê tôi

Phú Yên quê tôi có dừa xanh ngã bóng
Núi Nhạn, Sông Ba, biển cả đất mặn nồng
Có lòng người chung thủy trắng trong
Biển mênh mông, những con thuyền vượt sóng
Ra tận biển khơi, hòa nhịp đất trời.

Phú Yên ơi ! Yêu sao mà yêu thế
Cuộc sống hôm nay, đổi mới từng ngày
Nông dân cấy cầy, vui mùa lúa mới
Công nhân phấn khởi với những công trình dựng xây
Thầy trò hăng say, mừng ngôi trường thân thiện
Hạnh phúc này lòng thành kính dâng lên tổ tiên.
Lương Văn Chánh thành hoàng mở đất Phú Yên lưu danh muôn thuở
Thế hệ cha anh dệt nên đường Hồ Chí Minh bằng con tàu không số
Lừng lẫy chiến tích Vũng Rô, chiến thắng Đường 5 lịch sử

Phú Yên ơi! Yêu sao mà yêu thế
Vũng Lắm, Ô Loan, như một bài thơ
Đá Đĩa, Đá Bia danh lam thắng cảnh
Người Phú Yên thật thà ngay thẳng
Quí khách đường xa bằng cả tấm lòng

Phú Yên ơi! Yêu sao mà yêu thế
Mặn mà nước mắm Sông Cầu
Chát chát giọng người xứ nẫu
Dẫu đi xa vẫn nhớ điệu cồng chiêng
Điệu bài chòi, bá trạo, hò khoan….
Quê mình đó ai một lần quá bước
Trời đất tinh khôi soi rọi lòng mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét