Thứ Tư, 22 tháng 7, 2009

Chùm thơ lục bát

BÙI VĂN THÀNH

Về quê

Về quê mà chẳng thấy quê
Hương quê phơ phất tái tê nụ cười
Giọng quê sao cũng nhạt lời
Còn gì bám víu những người xa quê?

Xa quê đau đáu ngày về
Bể dâu sương khói bên bờ sóng sa
Vẳng nghe điệp khúc bài ca
Hồn quê một mảnh bay xa ngậm ngùi…



Giá như

Giá như không có chuyến phà
Thì ta với nẫu như là người dưng
Người ơi, giông gió khôn cùng
Đất trời bôn bả treo lưng chừng đời.



Nhớ Mẹ
Kính Tặng Mẹ

Mưa chiều hạt lại nặng hơn
Ngồi buồn trên đất Qui Nhơn nhớ nhà
Nhớ con nhớ vợ nhớ cha
Thẳm sâu in dáng mẹ già trông con
Nhớ chân mẹ bước mỏi mòn
Chắt chiu mắm muối nuôi con từng ngày
Nhớ mẹ những bữa sum vầy
Những câu chuyện kể, những ngày tuổi thơ
Nhớ mẹ lớp học i tờ
Dắt con đến lớp ngồi chờ đợi con
Nhớ mẹ từ thuở còn son
Đến giờ tóc bạc con còn ngây thơ
Mẹ mớm tôi những ước mơ
Cho tôi nghe thấu lời thơ quê mùa…

Qui Nhơn , ngày 19/5/2006


Ơn vợ
Tặng Vợ

Giữa thời cơ chế thị trường
Bài thơ phải cõng đồng lương mỏi mòn
Hai lăm năm, việc nước non
Tiền lương chỉ đủ một con học hành
Nhuận bút thì thật mỏng manh
Chắt chiu, gom góp để dành in thơ
Đêm về câu cá thả lờ
Kiếm thêm chút ít để mà nuôi thân
Còn bao lo nghĩ xa gần
Trút lên lưng vợ tảo tần nắng mưa
Nghĩa tình ngọn cỏ gió đùa
Dẫu bao năm tháng vẫn vừa hôm qua.

Tháng 5-2009

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét