Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

Đá Đĩa thầm thì

                                  Bùi Văn Thành

Cứ mỗi lần đến Gành Đá Đĩa
Ta bất ngờ chạm vẻ đẹp lung linh
Bình minh lên sóng thầm thì cùng đá
Bọt trắng ngần như tuyết phủ biển mơ
Ta ngẩn ngơ khi nắng chiều buông xuống
Hợp xướng sắc màu biển hát mộng mơ
Từng cây đá hóa thành thơ thơ mộng
Bên biển trời lồng lộng Tuy An
Trăng lóng lánh bãi cát vàng giỡn cùng với đá
Nhớ nàng tiên xưa vội vã về trời…

Chiều hôm nay đứng bên Gành Đá Đĩa
Đá ánh lên vẻ đẹp dịu kỳ
Ta bỗng nghe đá thầm thì trăn trở
Người ơi người ở đừng về ...      


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét