Nhớ em chẳng biết làm gì
Thôi thì lấy bút để ghi vài dòng
Ghi rồi lòng vẫn nhớ mong
Thôi thì thơ thẩn thong dong quanh vườn
Đi rồi lòng vẫn vấn vương
Thôi thì ngồi lặng nhớ thương cho nhiều
Trời thương chầm chậm về chiều
Để tôi níu nhớ người yêu âm thầm
Nửa đêm ngồi ngắm trăng rằm
Cuộn tròn nỗi nhớ đất trời như nghiêng
Nhớ em như biển nhớ thuyền…
Như hạ giới nhớ nàng tiên mỏi mòn
Nhớ em như nước nhớ non…
Như chồng nhớ vợ sắc son chung tình
Ước gì có phép thần linh
Để tôi liền gặp người mình yêu thương
Nhớ người yêu chuyện bình thường
Mà sao trời đất ngát hương dịu kì
Thoáng nghe trong gió vu vi
Nhớ em nhớ cả đường đi lối về
Nhớ em chín cả lời thề
Thấm từng sợi nhỏ tái tê, ngọt ngào…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét