Thỏa đợi chờ
(Đáp lại bài “ Mong đợi” của Bác Nguyễn Thành Giang)
Làm “quan” ai nỡ dám xa dân
Chỉ có quan liêu mới không gần
Nguyễn Trãi - Bác Hồ từng nhắc nhở
Quân dân cá nước nghĩa tình thân
“Giá chi” tất cả chỉ vì dân
Bớt đi cái cảnh “ phải phân vân”
Ước mơ tươi đẹp rồi sẽ đến
Phần nhiều cái gốc ở nhân dân
Cảm ơn Bác tặng những vần thơ
Sâu thẳm trong tim cả ước mơ
ĐẢNG, DÂN, Tôi, Bác…tâm hiệp lực
An Hiệp phồn vinh thỏa đợi chờ !
An Hiệp, 6/9/2010 Bùi Văn Thành
Chữ “giá chi” trong bài Hoa Quỳnh, Bác đã “ phân vân”.
Không biết trả lời, Bác có cho tôi biện hộ không. Xin lấy nhận xét của một người bạn. “Chữ “giá chi” phải nhìn trong bố cục của bài thơ. Nó gắn với các câu trên: “Cuộc sống bon chen thật khó lường…..” Thực tế, cũng như hiện tại, nhân loại đang đối mặt với những “sâu đục thân” của cuộc sống ( chữ dùng của Bác trong bài Hương Quỳnh). Vậy thì “ giá chi” là câu hỏi tu từ. Hỏi nhưng để khẳng định. Quá khứ và hiện tại là sự thật của cuộc sống ít tình thương. Vậy “giá chi” là muốn khẳng định về tương lai, âu cũng là sự gởi gắm ước mơ về một xã hội công bằng, tốt đẹp như mong muốn của tác giả về “cảnh thiên đường”
Xin cảm ơn Bác.
Thứ Hai, 27 tháng 9, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét