Truyện ngắn Bầy con trai
Bùi Văn Thành
Bà Bảy sinh ra chín thằng con trai. Đứa nào, đứa nấy khoẻ mạnh và đều lập gia đình trong khuôn viên đất do ông bà để lại chừng hơn một mẫu. Một mãnh đất lại không tư vuông, mặt giáp nhiều con đường nên khó mà chia cho đồng đều. Khổ nhất là các chị em dâu, bì bồ, cạnh khía, nhỏ nhen, hơn thua đủ điều. Nhiều lần anh em cãi cọ, tranh nhau chỉ 1 mét vuông đất phía sau nhà mà sinh ra đánh nhau, phải đưa đi bệnh viện. Người bố nói không được, ông tức, lên huyết áp cao và mất.
Tưởng cái mất của người cha làm anh em nhà họ tỉnh giấc nhưng chín anh em lại chia làm nhiều phe .Người anh cả nghèo, lại ít học, nói chẳng ra điều, còn nghe lời vợ xúi nên chẳng đứa em nào chịu phục. Các em còn lại thì cũng không được học hành, chỉ lớp 2, lớp 3 là nghỉ học, còn những cô vợ thì nồi nào úp vung nấy.
Người mẹ buồn. Bà gầy đi, già hẵn trước tuổi. Cái tuổi bảy mươi của bà mà ai cũng đoán là đã qua tám mươi. May mà, trong kháng chiến chống Mỹ, bà làm cơ sở cách mạng nên được hưởng chế độ chính sách, mỗi tháng lĩnh trên 600.000 ngàn đồng, và có thẻ khám bảo hiểm y tế nên không đứa con nào phải nuôi.
Bà ở ngôi nhà do vợ chồng bà gây dựng cùng với vợ chồng thằng út đã được sửa sang lại khi chuẩn bị cưới vợ nó. Chính điều này, cũng làm các anh em mâu thuẩn. Thằng út thì hiền nhưng do ít học, ở quê không có việc làm nên đi làm xa. Con vợ nó thì đỏng đảnh, ít học, còn khờ, chuyện gì cũng nghe theo lời cha mẹ đẻ. Sợ ở nuôi bà mẹ già thì khổ nên mặc dù ở chung nhà, nhưng mẹ chồng con dâu chẳng bao giờ có một câu ân tình, nó luôn tạo khoảng cách . Chồng đi làm xa là nó bế con về nhà mẹ đẻ ở.
Nhiều lần, bà Bảy sang chơi những nhà hàng xóm, ai cũng mong ước được như gia đình Bà. Thời buổi này, mà con đàn cháu đống, lại sum họp trong một khuôn đất thì sướng thật, chẳng lạc đi đâu cả, ăn trộm cũng phát khiếp, huống chi là ai muốn ăn hiếp. Nhưng ở trong chăn mới biết chăn có rận. Bà Bảy nhiều đêm liền mất ngủ. Cứ nghĩ đến con, dâu là Bà thức trắng thâu đêm. Và điều tất yếu đã xảy ra, Bà nhập viện khi lên huyết áp cao, cũng may là có bà hàng xóm sang chơi phát hiện.
Đứa con dâu Út cho rằng, nhiệm vụ nó là trả tiền tắc xi là xong. Còn các thứ phải các anh chị phải lo. Các chị dâu thì cho rằng, vợ chồng thằng Út ở nhà gốc phải lo mẹ. Một cuộc cãi vả xảy ra ở ngoài phòng cấp cứu. Nhiều người cứ tưởng là hai bên của một vụ tai nạn. Phải nhờ đến bàn tay mấy anh bảo vệ bệnh viện mới dẹp yên. Hoá ra toàn gà nhà…
Thằng Út nghe tin mẹ bệnh liền lên xe về nhà, dù làm cách xa 500 cây số nên tốn tiền nhiều mà nó mới vừa đi vô làm nên về nhà không có tiền. Con vợ cằn nhằn. Nó nói đay nghiến, ở đây anh em chết tiệt sao mà ông về. Tức quá, thằng Út đánh bạt tai con vợ , con vợ bế con, bỏ về nhà mẹ nó ở. Thằng Út ở được mấy ngày với mẹ ở bệnh viện nhưng vì thức thâu đêm bên giường cấp cứu, lại muỗi đốt, không thể nào chớp mắt được. Nó bệnh cảm, lên sốt cao nên phải về nhà.
Thằng anh Cả thì chỉ đến ban ngày, ban đêm, con vợ không cho ở vì có chứng huyết áp. Những thằng khác thì cho rằng trách nhiệm phải là anh Cả và thằng Út vì được hưởng lợi nhiều, nhất là đất ở.
Cũng may, nếu bà Bảy ở lâu khoa cấp cứu thì không biết ra sao nữa. Bà đã chuyển lên khoa nội nhưng vẫn còn yếu, cần người nuôi, chăm sóc, nhất là vào ban đêm, lỡ có việc gì thì phải có người nhà ngay.
Mấy anh em đang bàn phân chia ban đêm ở với mẹ thì mấy chị em dâu xía vào, không giải quyết được. Cuối cùng, thằng Út đỡ bớt sốt lại đến nuôi mẹ.
Nghiệt ngã thay, bà Bãy đêm hôm ấy, lại đóng vai người nuôi bệnh. Thằng út lên sốt cao, bà phải nhờ mấy cô y tá đưa nó xuống phòng cấp cứu, vì bà bệnh nên không được ở lại phòng cấp cứu.
Mấy ngày liền bà Bảy không thể nào ngủ được, nhất là nhìn cái cảnh bà cụ nằm giường bên. Bà cụ ấy chỉ sinh hạ được một đứa con gái. Nhờ có học và có nghề nghiệp, nó gặp thằng chồng đàng hoàng. Không giờ phút nào là bà cụ ấy không có người chăm sóc, mặt dù bệnh không nặng. Hết rễ, đến cháu, hết cháu đến con, rồi rễ . Bà Bảy thèm khát nhất là những lời hỏi han ân tình, những việc làm cụ thể như rót nước, bóp chân mà bà cụ bên có được.
Bà Bảy thấy thật tủi thân cho phận bà. Những người xung quanh hỏi về con cháu, bà lờ đi, giả điếc, không dám nói. Kể cả khi chúng đến thăm thì chúng đối xử như người dưng nước lã, chỉ mấy câu khoẻ không, cố ăn cho hết bệnh, chừng nào ra viện….nhưng những thứ chúng đem đến toàn loại rẻ tiền mà người bệnh như bà sao mà nuốt nổi.
Tối hôm đó, khoảng 12 giờ đêm, bà Bảy huyết áp lên cao. Bà chỉ o, e vài tiếng thì thiếp đi. Nhờ người chăm sóc bà cụ bên cạnh phát hiện, bà được đưa đi cấp cứu nhưng điện người nhà đến 6 số của các con bà nhưng chẳng ai đến. Ông rễ nuôi bà cụ giường bên cùng với cô y tá khiêng bà cụ đến phòng cấp cứu.
Sau mấy tiếng đồng hồ cấp cứu, vì phát hiện chậm, bà Bảy không qua nổi cơn nguy kịch. Bà trút hơi thở cuối cùng lúc 5giờ sáng, khi cái máy tít tít không còn báo số. Không để ra nhà xác, thằng Út liền thuê xe tắcxi chở mẹ nhờ người nuôi bệnh khiêng ra khỏi phòng bệnh viện. Xe vừa chạy thì các anh nó đến, lúc đó khoảng 7 giờ.
Hàng xóm xúm xít lo đám tang cho bà Bảy, còn các anh chị em dâu thì khóc than om sòm.
Thằng Út không khóc, nước mắt rơm rớm. Mặt buồn rười rượi. Tôi chỉ nghe tiếng thằng Út nói, khi mẹ còn thì không ai chăm sóc, mẹ mất rồi giả khóc làm chi….Và nó thiếp đi…..
Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét